Hiển thị các bài đăng có nhãn nhật ký chuyến đi. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn nhật ký chuyến đi. Hiển thị tất cả bài đăng

19 tháng 5, 2013

Thực hiện Phép màu mong đợi từ quỹ tháng 4 (18.05.2013)

CON KHÓC KHÔNG THÀNH TIẾNG ...

1 tháng 20 ngày tuổi, Bùi Văn Thanh với căn bệnh suy tim, con đang gào khóc mà không thể thành tiếng vì những máy móc được đặt vào để giữ cho con còn những hơi thở mong manh. Kenly Phan (Thủy): “ Những đứa trẻ bình thường khi bệnh đều cất tiếng khóc nhưng với Thanh, tiếng khóc của con đâu?” Tiếng khóc đối với một đứa bé là điều đơn giản nhất để nói rằng con đang cảm thấy không khỏe, con đau lắm! Thế nhưng điều đó với Thanh cũng dường như không thể! (Hình 1)
Hình 1

Con cũng vô cùng bất hạnh khi sớm rời vòng tay chăm sóc của ba mẹ.

Con được sinh ra tại Campuchia. Khi bệnh trở nặng, ba mẹ đã quyết định đưa con về Việt Nam chạy chữa. Còn ba mẹ vẫn cố đi làm công kiếm tiền, được đồng nào hay đồng nấy để tiếp tục chạy đua cùng tử thần, chỉ mong giành con lại về với ba mẹ. Hằng đêm mẹ gọi điện hỏi bà nội về con trong tiếng khóc nghẹn ngào. (Hình 2)

Hình 2

Chỉ còn vỏn vẹn vài ba hôm nữa con sẽ lên bàn mỗ tim. Con cần lắm có ba mẹ bên cạnh nhưng giờ con chỉ còn bà nội chăm sóc. (Hình 3,4)
Hình 3
Hình 4

Giờ đây con chỉ có dùng ánh mắt nhìn cô chú đến thăm như nói rằng: “Xin hãy cứu con mau chóng khỏi những cơn đau này!”. (Hình 5)
Hình 5

Số tiền 1.500.000 đồng (một triệu năm trăm ngàn đồng) trích ra từ quỹ tháng 4, hội từ thiện Hướng Dương Xanh hy vọng sẽ giúp đỡ cho con được một phần nhỏ trong toàn bộ số tiền viện phí khổng lồ từ căn bệnh suy tim mà con đang đau mang. (Hình 6)
Hình 6

CÙNG CHUNG NỖI ĐAU BỆNH TIM VÀ THIẾU VẮNG BA MẸ CHĂM SÓC

Chị bạn nằm cùng khoa với con có lẽ may mắn hơn con một chút, Thanh à! Bởi con Tống Thanh Tuyền, nhập viện Nhi Đồng 2 từ tỉnh Bình Phước, vừa tròn 5 tuổi. Tuyền biết than: “Con đau lắm.” Với kết quả siêu âm từ khi còn trong bụng mẹ: hẹp lá lách; Tuyền như gắn liền với số phận bệnh tật do không tiền chạy chữa. Rồi lớn lên chút, con được báo suy tim nặng phải mổ gấp. Dù vết mổ như vẫn còn tươi màu máu, con lại chuyển sang giai đoạn nặng hơn. Giờ đây trong thân hình gầy gò bé nhỏ, con đang mang trên mình là các vết mổ tim và cả một máy trợ tim. (Hình 7)
Hình 7

Bệnh tình của con đang rất nặng nên cần phải chỉnh máy trợ tim ở chế độ lớn nhất. Song, khi làm điều đó, con lại trở nên yếu dần đi. Từ đó, con tắt hẳn nụ cười dù những nụ cười của con đa phần không được nhiều. Nhưng nếu không giữ chế độ này, con sẽ phải ra đi lập tức! (Hình 8)
Hình 8

Gia đình đã lo hết mọi khả năng có thể, từ gom số tiền làm công của ba mẹ đến tiền tích cóp làm nghề cạo mủ cao su của ông bà bấy nhiêu năm; con vẫn dường không thể nào thắng nỗi căn bệnh tim quái ác này. Giao con cho ông bà nội, ba mẹ tiếp tục cố gắng làm để con có tiền chữa trị dù chỉ còn một tia hy vọng. Ông nội cháu chia sẽ: “Bác sĩ bảo cháu Tuyền chữa trị ở Việt Nam chỉ có thể cầm cự đến lúc nào hay lúc đó. Cơ hội sống của cháu chỉ có thể bảo đảm hơn khi sang nước ngoài điều trị!” (Hình 9)
Hình 9

(Khi đọc thông tin này, nếu ai có quen biết một tổ chức quốc tế mà có thể giúp bé điều trị ở nước ngoài thì xin liên hệ với Vân.)

Với số tiền còn lại từ quỹ tháng 4, hội trao cho cháu Tuyền 1.500.000 (một triệu năm trăm ngàn đồng), để con có thể tiếp tục nằm viện theo dõi. (Hình 10)
Hình 10

Bên cạnh nỗi lo tiền viện phí, cả hai gia đình cháu Bùi Văn Thanh và Tống Thanh Tuyền đều phải cảnh màn trời chiếu đất ở tại bệnh viện để chăm sóc hai cháu. Mỗi ngày hai gia đình được nhận hai phần ăn cơm chay từ thiện (sáng 9h và trưa 13h). Nhận thấy hoàn cảnh khó khăn người thân bệnh nhi, nên thành viên nhóm (Bảo) đề nghị quỹ mình trích ra số tiền 1.000.000 đồng (một triệu đồng) từ quỹ tháng 4 phân chia ra cho hai gia đình (mỗi gia đình được 500.000 đồng). (Hình 11)
Hình 11: Ông nội bé Tuyền đang dùng phần cơm chay từ thiện.

Thay mặt hội từ thiện Hướng dương xanh, Vân gởi đến người thân hai cháu tiền hỗ trợ sinh hoạt. (Hình 12,13,14)
Hình 12
Hình 13
Hình 14

Tổng kết:
Quỹ nhóm tháng 4: 4.000.000 đồng (bốn triệu đồng)

1) Tiền viện phí: 
  • Cháu Bùi Văn Thanh (suy tim đang chờ mổ): 1.500.000 (một triệu năm trăm ngàn đồng) 
  • Cháu Tống Thanh Tuyền (hẹp lá lách, suy tim nặng, đang theo dõi): 1.500.000 (một triệu năm trăm ngàn đồng) 
2) Tiền hỗ trợ người nhà bệnh nhi: 
  •  Bà nội cháu Thanh: 500.000 đồng (năm trăm ngàn đồng) 
  •  Bà nội cháu Tuyền: 500.000 đồng (năm trăm ngàn đồng)   
Như vậy với số tiền quỹ tháng 4 này, hội chúng ta hỗ trợ được hai bệnh nhi cùng gia đình. 

Do lịch làm việc có sự thay đổi từ bệnh viện, thứ bảy người phụ trách chính của tổ trợ giúp bệnh nhân nghèo không làm việc, nhưng hội vẫn được sự hướng dẫn nhiệt tình của trưởng điều dưỡng. Tuy nhiên nhóm chưa nhận được giấy xác nhận (Thư cám ơn) từ bệnh viện như thường lệ, mà thay vào đó là hai tờ biên lai, nhóm có chụp hình và đăng trong bài này. Hy vọng các bạn thông cảm.

Lời kết: Thay mặt cho hội từ thiện Hướng Dương Xanh, Vân chân thành cám ơn các bạn đã tham gia ủng hộ hoạt động trợ giúp cho bệnh nhi ở bệnh viện Nhi Đồng 2. Ngoài niềm vui được giúp đỡ các em nhỏ, không những hội nhận được sự quan tâm và quyên góp ủng hộ của các bạn vốn đã thân quen với Vân mà hội còn chào đón những người bạn mới. Hội từ thiện Hướng Dương Xanh rất mong tiếp tục nhận sự góp sức của các bạn tham gia.

11 tháng 5, 2013

Nhật ký chuyến đi: Ngày 2 tháng 04 năm 2013

14h50’: Tôi và bạn Rồng Nhí đến văn phòng tổ hộ trợ giúp bệnh nhân nghèo của bệnh viện Nhi Đồng 2. Qua vài câu trao đổi, chợt một người đàn ông bẽn lẻn tiến đến và đưa một tờ giấy cho cô phụ trách. Chúng tôi chăm chú lắng nghe người đàn ông (nén nỗi xúc động) trình bày với cô qua giọng lơ lớ tiếng Việt.

Cái nước da ngăm đen cùng dáng lêu khiu làm cho người đàn ông này trông có vẻ lớn hơn hẳn so với độ tuổi thật. Tôi thật ngạc nhiên khi biết em, 22 tuổi trong vai trò người bố đang khẩn nài sự giúp đỡ của tổ phụ trách. Con em, hai trẻ sơ sinh do mẹ bệnh tim và cũng vì thiếu ăn nên sinh non, đang nằm trong phòng chăm sóc đặc biệt. Nhìn vào tờ đơn xin trợ giúp, tôi nhận ra không những em không thể nói tiếng Việt trôi chảy mà đến tờ đơn em cũng phải nhờ người viết hộ. Đó cũng là lẽ thường vì Phi (tên người bố) thuộc người dân tộc tỉnh Đắk Lắk. Không được đi học, cuộc sống của Phi cũng như đa số người dân tộc quanh năm đi làm thuê khi hết mùa lúa. Cố gắng làm việc mỗi ngày cũng chỉ kiếm được tầm khoảng 30.000 đồng. Cái đói lúc nào cũng chực chờ. Lấy vợ, Phi những tưởng cuộc sống đã có phần ổn định hơn. Đột nhiên biến cố xảy đến. Niềm vui làm bố chưa được trọn vẹn thì ...

Vượt cả dặm đường xa xôi chỉ hi vọng mẹ tròn con vuông. Nhưng tiền viện phí cho hai cháu đến 6.546.000 đồng mà hiện tại Phi chỉ có vỏn vẹn 3.000.000 đồng (người thân gom góp ). Tính chất phác của người miền núi đan xen vào nỗi lo lắng hiện tại lại càng làm Phi có phần rụt rè và sợ hãi. E ngại vì phải nhờ đến sự giúp đỡ bên ngoài cho chính gia đình bé nhỏ của em, phần lo nghĩ sợ bị khước từ.

Với số tiền 3.600.000 đồng, nhẩm tính tôi thầm vui vì quỹ của hội Hướng Dương Xanh tháng này cũng vừa đủ trợ giúp cho Phi thanh toán tiền viện phí


15h15’: cùng ba của hai trẻ thanh toán viện phí.

15h30’: Theo chân ba của hai trẻ sơ sinh đang nằm trong phòng hồi sức mà hội từ thiện Hướng Dương Xanh có cơ hội giúp đỡ, tôi cứ đi vội vã với mong muốn được gặp hai bé.
 
Hình 1: Hai bé được xuất viện
Hình 2: Sau khi nhận được giấy đóng tiền, hai cháu song sinh nam mới được đưa ra ngoài chờ xuất viện.
Hai cháu thiếu dinh dưỡng từ khi mang thai nên sinh ra chỉ được vỏn vẹn 2.4kg.
Hình 3:
Hình 4: Mọi người cùng chặc lưỡi: “Sao mà èo ọt thế này. Bé hơn cả cún con...”

Hình 5: Ngang dãy hành lang vào thăm hai cháu, tôi đâu hay rằng tôi đã vô tình đi ngang qua em, người mẹ trẻ. Đôi mắt thất thần, lưng dựa sát vào dãy tường, tưởng chừng như em chỉ hiện hữu ở cõi xa xăm nào đó.
Hình 6: Bệnh tim lại thiếu ăn, người mẹ trẻ cố gắng vượt cạn thành công. Thế nhưng sức người có hạn, sau lần quằn mình sinh nở, em chỉ như một thân cây chợt ngã xuống vô chừng. Cả tiếng nói của em cũng như hư vô, thoảng nhẹ. Lòng tôi càng quặn thắt khi hay em chưa được dùng một bữa cơm nào từ sáng đến giờ chiều này. Vét những đồng tiền cuối cùng tôi gởi cho em thêm hộp cơm cầm sức.

Tôi tự hỏi liệu rằng em cùng con sẽ ra sao trên chặng đường dài khi mà gia đình chỉ nhận được thêm 200.000 đồng từ sự hỗ trợ của bệnh viện. Câu hỏi bỏ lửng bởi chính tôi cũng sợ câu trả lời vô tình của thực tại. Chỉ mong gia đình của em sẽ nhận được thêm sự giúp đỡ từ những ngày hảo tâm khác.

Và một nỗi khát khao âm ĩ cũng không kém phần cháy bỏng trong tôi, tôi hy vọng mọi người sẽ biết đến hội từ thiện Hướng Dương Xanh nhiều hơn. Và quỹ nhóm sẽ được mở rộng hơn nữa. Tôi tin đây không chỉ là ước mơ của riêng tôi mà là của tất cả các bạn.

Chân thành cám ơn các bạn đã tin tưởng và đồng hành cùng hội từ thiện Hướng Dương Xanh. Vân hy vọng các bạn tiếp tục ủng hộ cho hội.

Lời kết:
Xin đừng hỏi liệu 100.000 đồng hay 50.000 đồng, hoặc thậm chí ít hơn của các bạn sẽ làm được gì, mà hãy hỏi liệu rằng trái tim bạn đã nấc nghẹn vì những mảnh đời bất hạnh hay chưa? Quan trọng hơn nữa bạn đã sẵn sàng hành động? Nó sẽ không là gì cho một hay hai lần bạn tiêu pha cho việc cá nhân, nhưng nó sẽ là sự cộng hưởng vô cùng to lớn cho những người cần bạn giúp đỡ.
Copyright 2013 Hội từ thiện Hướng Dương Xanh

Trang chủ | Giới thiệu | Định hướng | Hình ảnh | Video Clip | Facebook